follow us

Facebook
Google+
Pinterest

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Chua xót cảnh trẻ nhỏ, người già bán vé số kêu gào thảm thương giữa Sài Gòn

Hàng ngày, trên khắp các nẻo đường tại Sài Gòn hoa lệ, có rất nhiều người, phần lớn là người già, trẻ em bán vé số trong hình dạng khổ sở, tàn tật, kêu gào thảm thiết khiến nhiều người động lòng thương xót. Họ đang bán vé số - bán sự may mắn cho người đời, nhưng sao họ phải khổ sở và bất chấp tất cả để làm như vậy?

Người đàn ông này bất chấp tật nguyền, lết trên đoạn đường nhựa bỏng rát để bán vé số.
Những “thần tài rách rưới”
Chắc hẳn đối với nhiều người khi nhắc đến chuyện bán vé số và tờ dò kqxs thường liên tưởng đến hình ảnh những người già, em nhỏ, người tàn tật với dáng vẻ rách rưới, khổ sở, cùng cực đang lang thang khắp các con đường, ngõ ngách để mời chào, năn nỉ mọi người mua vé số. Mỗi lần như vậy, với tâm lý “bầu bí thương nhau”, nhiều người bỏ tiền ra mua giùm họ, chứ không hẳn vì mộng trúng số. Hành động này phần nào đã làm sai lệch đi ý nghĩa của tờ vé số.
Hàng ngày, tại ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai – Cách mạng tháng tám (quận 3, TPHCM), người đi đường đã quá quen thuộc với hình ảnh người phụ nữ ngoài 30 tuổi, đang lấy tay lau những giọt nước không ngừng rơi trên mặt và mếu máo: “Anh, chị mua dùm em vài tờ vé số, sắp hết chiều rồi mà vé còn nhiều quá!”. Nhìn tập vé số dày cộp trên tay người phụ nữ này, nhiều người đã động lòng và rút tiền ra mua giùm. Không dừng ở đó, để bán nhanh hết hơn, người phụ nữ này còn băng ra giữa đường, khi đèn giao thông có tín hiệu đèn đỏ, để mời mọi người mua vé số. Chị H - người bán hàng nước gần đó cho biết, với thủ đoạn giả vờ khóc lóc khi cầm xấp vé số dày, cộm như vậy, người phụ nữ này có thế bán được 300- 400 tờ vé số/ngày.
Tại một ngã tư khác ở quận Bình Thạnh, trên đường Đinh Bộ Lĩnh giao với đường Bạch Đằng, ngay góc đèn xanh đèn đỏ, người đi đường cũng rất quen thuộc với hình ảnh một người phụ nữ bán vé số đen đúa, thấp bé ẵm đứa con nhỏ xíu, đang nằm ngủ li bì, kệ cho tiết trời nắng như thiêu đốt đang đốt cháy sức khỏe của đứa trẻ. Đoạn đường này hàng ngày có cả nghìn lượt xe qua lại, không ít người thương xót cho người phụ nữ đặc biệt là đứa trẻ, người thì cho tiền, người thì mua vé số. Đã mấy năm nay, người phụ nữ ấy vẫn ngồi như vậy, bất kể mưa hay nắng. Đứa trẻ đen đúa, tội nghiệp đó đã trở thành công cụ cho người phụ nữ kiếm tiền nhiều hơn từ việc bán xổ số.
Cụ bà hơn 70 tuổi tảo tần mưu sinh với những tấm vé số dưới cái nắng như thiêu đốt trên vỉa hè.
Bà Lan - một người dân ngụ tại phường 14, quận 10 bất bình chỉ cho chúng tôi một gia đình trong xóm vì ham kiếm tiền mà nỡ lòng để người mẹ ốm yếu của mình đi bán vé số từ 5h sáng đến chiều tối mới trở về. Cụ già hơn 90 tuổi mệt mỏi, héo quắt như cây khô ngồi lọt thỏm trong xe đẩy, để người con dẫn đi rong ruổi khắp các con đường.
Và còn rất nhiều những hình ảnh xót xa nữa gắn liền với hoạt động bán vé số tại nước ta đã đi vào tiềm thức nhiều người khiến họ coi việc mua vé số là một hành động từ thiện chứ không phải là mua sự may mắn cho mình. Anh Hùng (38 tuổi, kỹ sư) cho biết, khi đi nhậu với bạn bè, tại các quán ăn, không tối nào anh không được mời mua vé số ít nhất 2, 3 lần. Mỗi lần như vậy, thứ nhất là vì trẻ em còn nhỏ đã phải bươn chải cuộc sống, thứ hai là người già lớn tuổi phải lọ mọ đêm khuya kiếm tiền sống qua ngày nên anh thấy thương mà mua giùm. “Tôi ít mua vé số vì không tin vào sự hên xui, nhưng thấy mấy người đi bán vé số cực khổ quá nên lại móc tiền ra mua giùm. Nhiều khi vé số tôi mua rồi về để đấy, cũng không có dò coi mình có trúng hay không nữa”, anh nói.
Và vì thế, tại thành phố đông dân này, người nào càng làm cho người khác thương bao nhiêu thì càng bán được vé số nhiều bấy nhiêu. Lan (32 tuổi, quê Thanh Hóa) lý giải cho chúng tôi biết vì sao Lan hay đưa đứa cháu tật nguyền của mình đi bán vé số khắp nơi: “Cho nó đi như vậy, người ta thương hơn nên kiếm được nhiều tiền hơn”.
Lượng người đổ vào thành phố bán vé số ngày càng tăng, kéo theo sự cạnh tranh, kiếm miếng ăn ngày càng khó trong bộ phận người dân bán vé số. Bán vé số không thể là phép giải bài toán việc làm cho người thất nghiệp. Để cạnh tranh, người ta lại nghĩ ra muôn vàn kế để lấy lòng thương từ người đời. Không kể đến những người thật sự tàn tật, người mất sức lao động còn xuất hiện vô vàn những hình thức như: Giả tật nguyền, những đường dây chăn dắt, người già trẻ em bán vé số, thuê mướn trẻ em bán vé số.
Cần sự văn minh sau những tấm vé số
Ở nước ngoài, vé số được bán tại các siêu thị, đại lý sổ xố, các cửa hàng tạp hóa, cây xăng, tương tự như bán thẻ điện thoại ở nước ta. Người ta mua vé dự thưởng để tìm kiếm cơ hội chứ không phải mua vì sự thương cảm, làm từ thiện. Các công ty xổ số dùng lợi nhuận để đầu tư vào các chương trình phúc lợi xã hội, những chương trình này được công khai minh bạch cho người dân biết. Nếu đợt quay số dự thưởng lần này không có người trúng, số tiền trúng thưởng sẽ được cộng dồn vào đợt quay lần sau. Đơn cử, năm 2013, giải thưởng xổ số lớn nhất nước Mỹ Powerball đã có đợt quay sổ xố với số tiền thưởng lên tới 590,5 triệu USD.
Tại Việt Nam, hình thức bán sổ xố được công ty của Nhà nước quản lý, rõ hơn là địa phương chịu trách nhiệm thu chi, và báo cáo lại với Nhà nước, lợi nhuận từ việc bán sổ xố được dùng để làm phúc lợi xã hội như xây nhà trẻ, bệnh viện… Nếu đợt quay này không có người trúng thì số tiền đó không được cộng dồn vào lần quay sau và như vậy, lợi nhuận các địa phương thu từ sổ xố là rất lớn.
Bà mẹ trẻ này ôm đứa con mới hơn 1 tháng tuổi với xấp vé số trên tay, mưu sinh trong đêm tối.
Từ năm 2007-2012, tốc độ tăng trưởng doanh thu và nộp ngân sách từ hoạt động xổ số đạt bình quân trên 15%/năm. Riêng năm 2012, doanh thu toàn ngành là gần 54.000 tỉ đồng. Trong đó, nộp ngân sách nhà nước 16.620 tỉ đồng, tương đương 30,7% doanh thu. Theo ước tính bình quân giai đoạn 2008-2010, nguồn thu từ xổ số kiến thiết đã chiếm đến hơn 27% tổng thu ngân sách nhà nước của các địa phương này. Cá biệt như Hậu Giang lên đến gần 48%, Vĩnh Long hơn 46%.
Như vậy, sổ xố là hình thức kinh doanh, bán sự may mắn cho nhiều người, thế nhưng lại thực hiện bằng những hình ảnh hết sức đáng thương?
Bên cạnh đó, số lượng người trẻ bỏ quê lên thành phố bán vé số ngày càng tăng. Thống kê của Bộ Tài chính cho biết, hiện nước ta có khoảng 300 nghìn người đang làm việc trong ngành sổ xố. Khá nhiều người bán vé số đang trong độ tuổi lao động, đều có sức khỏe nhưng vẫn bám trụ vào công việc bán vé số. Tâm lý lười lao động là lý do khiến nhiều người trẻ không chịu tìm cho mình một cái nghề để kiếm tiền mà tìm đến sổ xố như một công việc nhàn nhã.
Nhiều người lên thành phố để mong muốn làm giàu, nhưng thực tế không được như mong đợi, nên họ đành phải đi bán vé số để duy trì cuộc sống qua ngày. Vì vậy, lượng người đổ về thành phố ngày càng tăng, tạo nên sức ép về nhà ở và việc làm. Câu trả lời để giải bài toán việc làm cho người thất nghiệp này đặt vào vai trò của các ngành, các cấp, các trung tâm dạy nghề, hỗ trợ việc làm, sở LĐTBXH ở địa phương, nơi chính lực lượng lao động này bỏ đi để lên thành phố.

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Một ngày mưu sinh của bà cụ mù bán vé số ở trung tâm Sài Gòn

Dưới tiết trời nắng chang chang, bà cụ bán vé số bị đám đông ức hiếp mấy ngày vừa qua tạo dư luận trái chiều trên cộng đồng mạng vẫn ngồi “đội nắng” chìa từng tấm vé số mời khách.
Từ 7h sáng, sau khi xuống xe ôm, bà cụ tự mò mẫm dò theo bờ tường ngồi trước cổng gửi xe của Bưu điện TP. HCM. Ngoài những tờ vé số và quyển sổ dò kqxs, trên tay của bà còn có một túi ni lông đựng khăn lau, chai nước rửa mặt, mấy nắm gạo, chiếc gậy dò đường, chiếc mũ bảo hiểm và hai cái ghế cũ kĩ chồng vào nhau như vật bất li thân…

Sau hai ngày nghỉ bán, khách hàng tìm đến mua vé số của bà có vẻ thưa thớt hơn. Ngồi hơn một tiếng đồng hồ, chúng tôi quan sát thấy không có bất cứ ai ghé mua. Mặc tiếng mời chào, tiếng rao khản cả giọng của cụ, nhưng chẳng mấy người đi đường quan tâm. Mặc cho nắng táp đến mặt, bà cụ vẫn cố gắng bán, rao mời với hy vọng bán hết được 50 tấm vé số mỗi ngày.
“Bà không có con cái để nhờ, ông lại mất rồi nên bà phải cố gắng hơn. Làm ở đây việc ai kệ họ, bà không cạnh tranh ai đâu, chỉ hy vọng bán cho hết rồi về, hy vọng cuộc sống không gặp chuyện gì xảy ra nữa” - bà cụ mù tâm sự.

Thỉnh thoảng, cụ bà chắp tay lên, bốc lấy nắm gạo cầm chung với vé số cầu nguyện rồi tung nắm gạo đó ra như một phép thử vận may. Cứ khoảng 20 phút không có khách, bà lại đưa tay cầu nguyện một lần. Nghe tiếng có bước chân của khách hoặc tiếng xe, bà cụ lại lên tiếng mời: “Vé số thành phố Đồng Tháp may mắn. Mời cô bác vui lòng ủng hộ vé số đi cô bác ơi”.

Những hình ảnh đáng thương của cụ bà một ngày mưu sinh vất vả khi ở tuổi xế chiều với đôi mắt bị mù lòa:


Bà cụ mù chắp tay cầu nguyện trước khi bán vé số.


Đám chim sẻ sà uống nhặt gạo bà tung cầu may.

Mọi sinh hoạt như rửa mặt đều được bà chuẩn bị sẵn nước từ trước và thực hiện tại chỗ.


Bà cụ tranh thủ tập thể dục vì ngồi lâu quá mỏi.


Khách đến cho bà bịch nước ngọt.


Bà cụ mù bán vé số luôn trông ngóng chờ đợi khách đến mua
.

Cụ bà bán vé số hái lá thuốc cứu người

Cơm ăn phải đi xin trên chùa từng bữa, mỗi tháng đóng tiền thuê phòng trọ đều nhưng bà cụ Phan Thị Ngọc Huệ (80 tuổi) ở Sài Gòn vẫn đi hái lá thuốc miễn phí cứu giúp người bệnh.
Dù đã 80 tuổi, lại không phải là người có điều kiện kinh tế nhưng bà Huệ ở phường 7, quận Phú Nhuận (TP.HCM) vẫn đều đặn ngày ngày đi hái cây thuốc nam nhằm chữa bệnh cho mọi người và bán vé số, lượm ve chai. Bà biết những người bán vé số vì thu nhập họ còn bán thêm tờ dò kqxs để kiếm ăn. Nhưng ngày nay thì việc bán tờ dò đã không còn vì công nghệ nhiều. Nên bà làm từ thiện chữa bệnh cứu người nghèo hoàn toàn miễn phí. Cơm ăn bà phải đi xin trên chùa từng bữa. Mỗi tháng đóng tiền thuê phòng trọ đều nhưng bà vẫn làm tốt công việc này bao nhiêu năm qua.
11 năm qua vào khoảng 11h trưa, bà lại bắt đầu rời khỏi nhà lên đường đi hái thuốc.
Bà vào từng nhà người dân có vườn để xin hái cây thuốc. “Ngày xưa còn có sức, tôi đi hái thuốc ở tít quận 12, Thủ Đức… nhưng giờ già rồi nên chỉ đi gần nhà”, bà nói.
Thứ bà thường hái là những cây thuốc nam như lưỡi đồng, chó đẻ…hay các loại cây mọc hoang khá quen thuộc với mọi người.
Công việc của bà cứ diễn ra cần mẫn suốt 11 năm nay, dù trời nắng hay mưa.
Đường ray xe lửa cũng là nơi bà thường xuyên đến. Nhiều người thấy một bà lão thường xuyên vạch vạch, tìm tìm ở các bụi cỏ gần đường ray xe lửa nên tò mò. Về sau, biết bà đi tìm cây thuốc làm việc thiện nên họ hay chỉ cho bà chỗ nào mọc nhiều để dễ tìm.
Trời nắng nóng, thân già lặn lội vẫn đạp xe đều đặn trên các con đường để tìm cây thuốc. Bà cũng có chiếc xe đạp mới được từ thiện tặng nhưng bà để dành, chỉ dám đi chiếc xe đạp cũ vì sợ mất.
Xong công việc hái thuốc, bà liền mang xấp vé số đi bán cho khách mưu sinh.
Sau một buổi trưa nắng chang chang, toát mồ hôi bà vẫn cười vui.
Bà Huệ sống đơn thân nên chính quyền địa phương cũng thường xuyên thăm hỏi và động viên bà. Trong ảnh, Bà Trần Thị Kim Thu, chi hội trưởng Chữ thập đỏ khu phố 1 đang hỏi thăm sức khỏe.
Sau khi đã hái được thuốc, bà lại đạp xe về nhà trọ của mình để chặt và phơi thuốc.
Vì nhà trọ chật chội, nên bà thường đem ra trước đường đi của khu trọ để làm.
Bà sống cô độc một mình, làm bạn với chú chó nhỏ nhút nhát.
Bữa cơm thanh đạm, không nhiều thức ăn. Bà cho biết, lâu lâu lên chùa xin rồi mang về cất đi, mỗi ngày lại mang ra ăn.
Già̀ yếu, lại mắc bệnh thoái hóa đường ruột nên bà luôn phải dùng một tấm vải để cột ngang bụng mình.
Số thuốc hái được, bà Huệ đem phơi khô rồi cất lại thành một túi lớn. Cứ cuối tháng, bà đưa lên chùa để nhờ các sư thầy gửi tới người nghèo.
Bà Huệ có một tâm niệm cuối đời là được hiến thân xác của bà cho y học để nghiên cứu và giúp người.

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Nghi án bé gái bị cha mẹ nuôi ngược đãi, xâm hại tình dục

Người dân trong khu phố kể, gần 2 năm ở với vợ chồng bà Dung, T. thường bị bà Dung đánh đập mỗi khi không bán được hàng và thường xuyên bị ông Hồng (chồng bà Dung) quấy rối tình dục và xâm hại cơ thể.
Đường dây nóng báo Bà Rịa-Vũng Tàu nhận được thông tin phản ánh của một số người dân ở khu phố 1, phường Thắng Nhất (TP.Vũng Tàu) về việc một bé gái 11 tuổi bị mẹ nuôi đánh đập và bố nuôi xâm hại tình dục. Phóng viên báo Bà Rịa-Vũng Tàu đã tìm hiểu để ghi nhận về vụ việc này.
Từ khi về ở cho vợ chồng bà Dung, hàng ngày bé T vẫn phải đi bán vé số tờ dò kqxstrái cây dạo để trừ nợ cho mẹ.
Chúng tôi đã tìm gặp được chị Nguyễn Thị Thanh Lan và bé N.B.T để nghe tường trình sự việc. Trao đổi với chúng tôi, chị Nguyễn Thị Thanh Lan và bé T. xác nhận những thông tin phản ánh trên là đúng sự thật. “Không có tiền trả nợ, tôi đi lánh nợ. Nghe lời ngon ngọt của bà Dung ngỏ ý muốn nhận bé T, làm con nuôi, vì nghĩ vợ chồng bà Dung không có con nên tôi cũng tin tưởng và giao con cho vợ chồng bà chăm sóc. Không ngờ cháu phải làm việc cực khổ, còn bị bà Dung đánh đập và chồng bà Dung xâm hại nhiều lần. Dù biết con phải đi làm để trừ nợ cho tôi, nhưng tôi không nghĩ con lại bị đối xử tệ như vậy” - chị Nguyễn Thị Thanh Lan kể về nỗi khổ của con gái.
Theo thông tin phản ánh, bé N.B.T là con gái của chị Nguyễn Thị Thanh Lan (phường 11, TP.Vũng Tàu). Cuối năm 2012, do chị Lan nợ bà Nguyễn Thị Mỹ Dung (phường Thắng Nhất, TP.Vũng Tàu) số tiền hơn 5 triệu đồng nên chị Lan phải đi trốn để lánh mặt chủ nợ. Vợ chồng bà Dung không có con nên nhận bé T. làm con nuôi. Bé T. về ở cho vợ chồng bà Dung và phải đi bán xổ số, trái cây dạo để trừ nợ cho mẹ.
T. phản kháng bằng cách không chịu bán hàng nữa và bị bà Dung đánh đập, trả về nhà mẹ đẻ. Hơn 2 tháng nay, bé T. đã được về ở với mẹ đẻ. Biết chuyện, chị Nguyễn Thị Thanh Lan đã tố sự việc bé T. bị vợ chồng bà Nguyễn Thị Mỹ Dung xâm hại lên Công an phường Thắng Nhất (TP.Vũng Tàu).
Gặp chúng tôi, bé T. vẫn chưa hết hoảng hốt khi nhớ tới những chuyện đã xảy ra với mình. Vẻ mặt em vẫn ngây thơ, trong sáng, nhưng đôi mắt sâu thẳm nỗi buồn. T. kể, hàng ngày, cứ 4-5 giờ chiều, mẹ nuôi (bà Dung) chở em bằng xe máy thả ở các quán nhậu để bán vé số và trái cây cho khách. Mỗi ngày, từ việc bán vé số và trái cây, em kiếm được khoảng 500-600 ngàn đồng, số tiền đó em đưa hết cho mẹ nuôi.
“Mỗi lần con không bán được hàng là bị mẹ nuôi tát tới tấp vào mặt, về nhà mẹ còn lấy cây sắt chọc vào mặt con đau điếng. Số tiền mà khách thương tình cho thêm, con cũng bị mẹ nuôi lấy hết. Tối con ngủ với bố mẹ nuôi, đêm nào cũng bị bố nuôi sờ soạn và xâm hại cơ thể. Con không dám kể với ai vì bị mẹ nuôi dọa đánh” - bé T. nghẹn ngào nói.
Một số người dân ở khu phố 1, phường Thắng Nhất cũng cho biết, họ đã nhiều lần chứng kiến cảnh bà Dung đánh đập bé T. mà không khỏi xót xa. Sau này, biết bé T. bị xâm hại cơ thể, ngày 10-7-2014, chính những người dân ở khu phố đã đưa bé T. đi kiểm tra sức khỏe ở Bệnh viện Lê Lợi. Tại đây, các bác sĩ cho biết, T. bị viêm nhiễm vùng kín khá nặng. “Cũng may kết quả kiểm tra tại bệnh viện cho thấy, cháu T. chỉ bị viêm nhiễm chứ không thấy chảy máu. Nhưng tổn thất về tinh thần của cháu thì không thể nào bù đắp nổi” - bà N.B.L, một người dân ở khu phố 1, người đã đưa bé T. đi khám ở bệnh viện Lê Lợi, cho biết.
Trao đổi với chúng tôi, bà Nguyễn Thị Mỹ Dung thừa nhận có bắt T. đi bán vé số và trái cây dạo để trừ nợ cho mẹ ruột. Tuy nhiên, khi chúng tôi nhắc đến việc chồng bà Dung nhiều lần xâm hại bé T thì bà Dung lảng tránh và tìm cách lái câu chuyện sang hướng khác. Bà Dung còn thanh minh, do bé T. ăn ở mất vệ sinh nên mới gây viêm nhiễm ở vùng kín và khẳng định, bé T. chỉ ở với bà có vài tháng, sau đó được bà trả về cho mẹ đẻ gần 3 tháng nay. Được biết, trong thời gian bé T. ở với vợ chồng bà Dung, bà Dung không trừ nợ cho chị Lan. Trong khi đó, vợ chồng chị Lan còn phải vay thêm tiền bà Dung, nay số nợ lên tới 19 triệu đồng với lãi suất 190.000 đồng/ngày. Nhiều người dân cho biết, thời gian bé T ở với vợ chồng bà Dung là cuối năm 2012 và chỉ mới được trả về nhà mẹ đẻ hơn 2 tháng nay.
Hiện vụ việc bé T. bị xâm hại đã được Công an phường Thắng Nhất tiếp nhận đơn và lấy lời khai 2 bên trước khi chuyển hồ sơ lên Công an TP.Vũng Tàu điều tra, xử lý. “Sự việc gây tổn hại cho con tôi về tinh thần, danh dự và sức khỏe, đề nghị các cơ quan pháp luật sớm đưa ra ánh sáng để bù đắp lại phần nào những tổn thương cho con tôi” - chị Nguyễn Thị Thanh Lan kiến nghị.

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Bán vé số vẫn lừa được hơn 4 tỷ đồng

Đến TP.Đà Lạt lập nghiệp bằng nghề bán vé số dạo và bán thêm cả tờ dò kqxs để kiếm thêm, Bùi Thị Mỹ Dung (SN 1970) dần phất lên từ việc tổ chức chơi hụi, trở thành bà chủ quán cà phê Chiều Tím. Từ đây, Dung cùng chồng là Trần Văn Đẳng (SN 1963) cấu kết lừa đảo chiếm đoạt cả chục tỷ đồng. Do đủ chứng cứ chứng minh Dung - Đẳng lừa đảo của nhiều người số tiền trên 4 tỷ đồng, cơ quan điều tra đã kết thúc hồ sơ vụ án, chuyển viện kiểm sát.

Vợ chồng Dung - Đẳng
Vào các năm 2011 - 2012, người dân khu vực ngã tư Chi Lăng - Mê Linh bỗng chốc hoa mắt với hình ảnh bà chủ quán cà phê bình dân Chiều Tím sắm xe hơi 4 chỗ mới cáu, vàng đeo đầy người, ngày ngày cùng chồng vi vu tiêu tiền như nước. Dù Bùi Thị Mỹ Dung đã “đổi đời”, nhưng hầu hết người dân khu vực này vẫn không quên hình ảnh Dung của mấy năm trước cùng chồng, con trai đến thuê nhà bán xổsố dạo. Từ khi có tiền, Dung cũng tỏ ra là người hào phóng. Nhiều khi chẳng cần nhận tiền thừa khi mua hàng ở chợ Chi Lăng. Khi đến nhà các hụi viên thu tiền, Dung sẵn sàng rút cả trăm ngàn đồng phát cho trẻ nhỏ, người già.

Vợ chồng Dung lúc này được nhiều người biết đến là chủ các dây hụi lớn, quan hệ làm ăn với những kẻ lắm tiền. Quán cà phê của Dung tấp nập, bỗng chốc đêm mùng 4-3-2012, vợ chồng con cái Dung đóng cửa quán bỏ đi biệt tích khỏi TP.Đà Lạt khiến nhiều người xôn xao. Tiếng đồn Dung cùng chồng lừa chơi hụi hụi rồi “ôm” vài chục tỷ đồng của những người tham gia bỏ trốn khiến giới chơi hụi một phen nhốn nháo.

Ngày 6-3-2012, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an Lâm Đồng nhận được đơn của khoảng 20 người dân tại TP.Đà Lạt tố cáo vợ chồng Dung - Đẳng (thường trú xã Phước Sơn, huyện Ninh Phước, Ninh Thuận, tạm trú phường 9, TP.Đà Lạt) tổ chức chơi hụi rồi chiếm đoạt của nhiều người với số tiền khoảng 30 - 40 tỷ đồng. Bị các chủ nợ truy lùng ráo riết, vợ chồng Dung - Đẳng sau đó đến cơ quan Công an trình diện. Quá trình điều tra, ngày 31-5-2013 Công an Lâm Đồng đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, bắt tạm giam cặp này về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.


Quán cà phê Chiều tím
Năm 2006, Dung - Đẳng từ tỉnh Ninh Thuận đến TP.Đà Lạt thuê nhà sinh sống. Dung hàng ngày bán vé số dạo. Sau đó họ thuê nhà mở quán cà phê Chiều Tím, tổ chức nhiều dây hụi nhỏ, chơi sòng phẳng để lấy uy tín.
Từ tháng 4-2011 đến tháng 3-2012, với âm mưu chiếm đoạt tiền của nhiều người, Dung - Đẳng tổ chức nhiều dây hụi tháng, nửa tháng, 10 ngày, 1 tuần, 5 ngày xổ một lần với giá hụi từ 500 ngàn đồng đến 200 triệu đồng/dây; thu hút nhiều doanh nghiệp, chủ cửa hàng tham gia. Việc chơi hụi giữa vợ chồng Dung - Đẳng với những người tham gia chỉ được thỏa thuận miệng. Chủ hụi - nhà cái (vợ chồng Dung - Đẳng) được hưởng “hoa hồng” trên mỗi phần khi hụi viên hốt. Nhưng nhà cái không công khai tại mỗi dây hụi có bao nhiều người chơi (tương ứng với bao nhiều phần). Do khi xổ hụi không cần có mặt của tất cả những người tham gia, nhà con nào vắng mặt có thể nhờ nhà cái bỏ giúp (nếu không gọi điện nhờ thì coi như không bỏ hụi) nên các hụi viên không biết ai là người được hốt trong mỗi kỳ, thậm chí không biết hết trong dây hụi mình đang chơi gồm có những ai và chơi bao nhiêu phần.
Vợ chồng Dung - Đẳng lợi dụng việc không minh bạch này để hốt các phần hụi không phải của mình nhằm chiếm đoạt tiền của người chơi. Sau khi xổ hụi, nhà cái đi thu tiền hoặc các hụi viên mang tiền đến đóng cho nhà cái để chồng cho người hốt. Vợ chồng Dung - Đẳng sau đó đột ngột bỏ về Phan Rang, không thông báo cho các hụi viên biết và không tiếp tục xổ các dây hụi đang hiện hành nhằm chiếm đoạt tiền các phần hụi mà nhà cái đã tự ý hốt trước đó.

Sau cùng, cơ quan điều tra xác định, cặp vợ chồng này đã lừa của 20 người với số tiền trên 4 tỷ đồng. Số tiền chiếm đoạt từ lừa đảo mà có, Dung - Đẳng mua 3 lô đất tại TP.Phan Rang, Tháp Chàm - Ninh Thuận, đứng tên con trai là Bùi Mỹ Quốc H. (SN 1989). Làm việc với cơ quan điều tra, H. khai rằng, tiền mua đất là vay mượn của người thân, H. tự đứng ra mua, không liên quan gì đến cha mẹ mình. Tuy nhiên, từ nhiều chứng cứ thu thập được, cơ quan điều tra đã chứng minh lời khai của H. là giả. Đây là tài sản do vợ chồng Dung - Đẳng mua, đứng tên con trai. Để đảm bảo việc thi hành án, cơ quan điều tra Công an Lâm Đồng đã làm công văn gửi Phòng tài nguyên môi trường TP.Phan Rang Tháp Chàm - Ninh Thuận không làm thủ tục sang nhượng các lô đất trên.

Ngoài ra, Dung - Đẳng còn tổ chức một số dây hụi khác nhưng trong quá trình điều tra, không xác định có hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản nên cơ quan điều tra đã hướng dẫn nguyên đơn khởi kiện ra tòa án dân sự để giải quyết.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Hạnh phúc đơn sơ của chàng trai tật nguyền

Người dân địa phương luôn cảm phục hình ảnh Huỳnh Văn Tuấn đi bằng tay hằng ngày đội nắng mưa vượt hàng chục cây số từ nhà ra TP Cà Mau bán tờ dò kqxsvé số.

Do di chứng chất độc da cam, sau khi chào đời đôi bàn chân của Tuấn teo dần...
Dù tật nguyền nhưng ý chí và nghị lực sống của Tuấn vẫn mãnh liệt.
Và Tuấn đã có niềm vui với đứa con kháu khỉnh giúp Tuấn vượt lên tật nguyền, vươn lên trong cuộc sống.
Tuấn hiện nay 22 tuổi ở ấp 3, xã Tân Lộc, Thới Bình, Cà Mau.

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

14 năm bán vé số trốn lệnh truy nã

Sau khi cầm kéo đâm chết người, Kỉnh đã trốn xuống Vĩnh Long bán vé số và tờ dò kqxs mưu sinh. Sau 14 năm tưởng công an 'quên', Kỉnh lén về thăm người thân thì bị bắt giữ.
Từng thụ án hai năm về tội “chống người thi hành công vụ”, mãn hạn tù vào cuối năm 1992, Nguyễn Ngọc Kỉnh (ảnh, tên thường gọi là Tám, 51 tuổi, tạm trú hẻm 18,  Nguyễn Duy, phường 3, quận Bình Thạnh) ra vỉa hè Phan Đăng Lưu, phường 14, quận Bình Thạnh che bạt mở điểm bơm hơi, vá ép xe máy.
Giáp Tết năm 2000, người em bạn dì với Kỉnh là Trương Tấn Việt (49 tuổi) bị mất cái ống bơm. Cho rằng Kỉnh lấy nên đôi bên xảy ra cãi cọ. Trong lúc nóng giận, Việt xách mã tấu rượt chém nhưng Kỉnh chạy thoát. Một lát sau, thấy Kỉnh quay lại điểm vá xe, Việt tiếp tục dùng cây tầm vông đánh vào chân Kỉnh. Sẵn cái kéo dùng cắt ruột xe đang cầm trên tay, Kỉnh nhào tới đâm khiến Việt tử vong. Biết tin người em bạn dì với mình đã chết tại bệnh viện, Kỉnh lẳng lặng cuốn đồ trốn khỏi địa phương và bị công an quận Bình Thạnh ra lệnh truy nã.
Sau 14 năm trốn lệnh truy nã Kỉnh đã phải tra tay vào còng số 8.
Sau 14 năm trốn lệnh truy nã Kỉnh đã phải tra tay vào còng số 8.
Nhiều năm trôi qua, tung tích gã tội phạm giết người vẫn bặt vô âm tín. Đầu tháng 5/2013, trung tá Nguyễn Hải Hà, trinh sát Đội cảnh sát truy nã tội phạm quận Bình Thạnh, được giao nhiệm vụ về quê của Kỉnh ở ấp Vĩnh Phước, xã Thái Hòa, huyện Tân Uyên, Bình Dương xác minh. Mặc dù công an xã cho biết Kỉnh đã chết vì tai nạn giao thông, còn chị ruột Kỉnh thì nói em mình mất do bệnh ung thư vào năm 2010, nhưng cả hai nguồn tin này đều không có tài liệu gì chứng minh. Trong khi đó, người em kế của Kỉnh là Nguyễn Văn Chín, hành nghề sửa xe máy ở đầu Lăng Ông Bà Chiểu, khẳng định anh mình thật ra còn sống, nhưng không biết ở đâu.
Xác định điểm sửa xe của Chín là nơi Nguyễn Ngọc Kỉnh có thể ghé qua, đồng chí Hà Minh Nam, Đội phó Đội Cảnh sát truy nã tội phạm quận Bình Thạnh, chỉ đạo trinh sát và cơ sở bí mật giám sát thường xuyên... Rạng sáng 12/8/2014, một người đàn ông dáng cao ráo, mặc áo khoác ngoài màu đen, quần rằn ri, đội mũ lưỡi trai sụp xuống gần hết trán, ghé tiệm sửa xe ở đầu Lăng Ông Bà Chiểu. Từng bắt hụt gã một lần trước đây nên đồng chí Nam biết chắc đây chính là tên tội phạm đã mất nhiều công sức truy tìm. Khi Kỉnh vừa dắt xe ra thì các trinh sát đồng loạt ập vào bắt giữ.
Tại cơ quan điều tra, Kỉnh khai sau khi gây án đã “lặn” một hơi dài xuống tận Vĩnh Long. Để kiếm cơm qua ngày, gã lang thang bán xổ số dạo, sống chung như vợ chồng với một cô gái cũng bán vé số. Mấy năm gần đây nghĩ tình hình đã êm, Kỉnh đưa vợ lên thành phố thuê phòng trọ ở Thủ Đức. Hai vợ chồng vẫn mưu sinh bằng nghề bán vé số dạo. Lâu lâu gã mới lén mò về thăm người thân, nhưng không bao giờ tiết lộ chỗ ở của mình. “Đôi lúc nghĩ lại chuyện xưa, tôi cũng muốn ra đầu thú cho rồi, chứ sống trong phập phồng lo sợ hoài cũng khổ sở lắm. Nhưng rồi sợ bị tội tử hình nên không dám ra. Nào ngờ cuối cùng cũng bị các ông bắt được” - Kỉnh thổ lộ.